Câu chuyện về sự tích Mai, Đào và Quất

Mai, đào, quất được người dân Việt trưng vào mỗi dịp xuân về, Tết đến để cầu mong sự may mắn. Song bạn có biết câu chuyện về chúng chưa.

Ngày xưa có một người đàn ông làm nghề khai thác vàng, giàu đến nỗi vàng tràn ra cả cửa. Ông ta muốn sinh nhiều con trai để tiếp nối nghề khai thác vàng của mình.

Tuy nhiên, vợ ông chỉ sinh được hai người con gái và một cậu con trai thì qua đời. Sau khi vợ chết, ông lấy thêm vợ mới vẫn với mong muốn sinh nhiều con trai. Thế nhưng không lâu sau, ông cũng qua đời vì bạo bệnh.
cau chuyen ve su tich mai dao va quat 2 Câu chuyện về sự tích Mai, Đào và Quất
Hồi đó, vùng này có tục chỉ truyền tài sản cho con trai. Rủi thay người vợ sau cũng chỉ sinh hai con gái. Sợ con trai của người vợ trước chiếm hết của cải, người dì ghẻ rất căm ghét cậu bé. Do các con còn nhỏ nên tạm thời mụ là người quản lý mọi tài sản. Mẹ ta không cho ba chị em ăn ngon, mặc ấm mà còn bắt làm việc nhà rất cực khổ.

Những ngày cuối đông trời rét căm căm, mụ dì ghẻ nói với cậu em:

– Mẹ muốn ăn dâu tươi, gia đình chỉ có con là con trai nên con hãy vào rừng hái cho mẹ một giỏ dâu nhé.

Hai người chị ngăn cản:

– Trời đang rất rét, mẹ đừng bắt em đi vào rừng lúc này.

Chẳng thèm đếm xỉa lời của hai người chị, mụ dì ghẻ nhất mực bắt cậu bé phải đi. Tuy sợ, nhưng cậu bé vốn hiền lành, không dám phản kháng nên vâng lời đi.

Cậu bé đi mãi, đi mãi. Mưa mịt mùng, cậu bé bước liêu xiêu, bụng đói, người rét. Cuối cùng cậu bé ngã quỵ. Nơi ấy mọc lên một cây có quả chín vàng ươm, sai chi chít. Người ta gọi là cây quất.

Ở nhà hai người chị sốt ruột lắm nên bàn nhau đi tìm em. Người chị cả quàng chiếc khăn màu hồng và người chị thứ quàng chiếc khăn màu vàng. Chị cả nói:

– Sức em yếu, tốt nhất nên đi về phương Nam ấp áp. Chị khỏe hơn nên đi về phương Bắc. Dù thế nào chúng ta cũng giữ chiếc khăn này. Nhìn thấy nó chúng ta như ở bên nhau.

Thế rồi hai chị em mang theo mẩu bánh mì rồi đi vào rừng, vừa đi vừa gọi tên em thảm thiết. Người chị thứ do bản chất yếu ớt nên chẳng mấy chốc đã kiệt sức rồi ngã quỵ. Nơi người chị ngã xuống mọc lên một cây cứng cỏi có hoa năm cánh vàng rực. Người ta gọi là cây mai.
Trong khi đó người chị cả đi sâu vào rừng về phía Bắc. GIữa bóng đêm dày đặc, cô bé nhìn thấy một ngôi nhà. Mừng quá cô bé chạy nhanh đến xin tá túc. Thế nhưng người ra mở cửa lại là một bà lão già nua. Bà rên rỉ:

– Ta đói quá, cháu có gì cho ta ăn không?

Cô bé không nghĩ ngợi gì, đưa ngay cho bà lão mẩu bánh mì của mình. Ăn xong bà tươi tỉnh hẳn, trao cho cô bé một chiếc áo và nói:

– Con rất tốt bụng, bà tặng con chiếc áo ấm này. Nó sẽ giúp con ấm áp và biến mọi điều ước của con thành hiện thực.

Cô bé cảm ơn bà lão, khoác chiếc áo vào người rồi tiếp tục đi tìm em. Khi đôi chân quá mỏi, cô bé quỳ xuống khóc:

– Trời ơi, sao con khổ thế này? Tại sao ông trời không trừng trị người dì độc ác ấy?

Vừa dứt lời, cô đã đứng trước ngôi nhà của mình như một phép màu. Mụ dì ghẻ bực tức bước ra, giơ tay định đánh cô bé. Từ trên trời, Thiên Lôi giơ búa đánh mụ biến thành con chuột lủi đi mất.

Cô bé ước tiếp:

– Ước gì con được ở bên bố mẹ và 2 em.
Lập tức, cô bé bay vút lên trời, chiếc khăn màu hồng rơi xuống đất, nơi ấy mọc lên một cây chi chít hoa màu hồng. Người ta gọi đó là cây đào. Đúng như lời ước, cô bé gặp lại gia đình mình. Ngọc Hoàng xuất hiện, cất tiếng sang sảng:

– Ta rất cảm động trước tấm lòng của các con nên sẽ phong chị cả là thần Đào, chị thứ là thần Mai và em trai là thần Quất để các con được sống thanh thản và luôn vui tươi.

Từ đó, cứ Tết đến, thần Mai lại ngự xuống miền Nam làm đẹp cho nhà nhà. Thần Đào ngự ở các gia đình miền Bắc, còn thần Quất có thể xuất hiện khắp nơi trên đất nước từ Bắc tới Nam.

Xoa Xoa

Danh Mục Khác

Liên Quan Khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>