Búp bê biết khóc

Có một cô bé tên Nu sống cùng bố mẹ trong một ngôi nhà xinh xắn. Nu ngoan ngoãn, đáng yếu nên được mọi người yêu mến. Nhân dịp sinh nhật tròn 4 tuổi, Nu được bố mẹ tặng cho con búp bê mà cô bé rất thích.

Nu gọi búp bê là Nu em. Đi đâu, làm gì cô bé cũng mang Nu em theo. Nu làm cho người bạn mới chiếc giường nhỏ xíu bằng giấy và nhờ mẹ may nhiều quần áo đẹp cho Nu em thay mỗi ngày. Cô bé còn thường mang theo Nu em đến lớp học, mang búp bê chơi với các bạn quanh xóm nhà mình.

Một năm sau, khi Nu tròn 5 tuổi, bố mẹ tặng cho cô bé một món quà mới. Đó là một chú chó bông màu trắng rất xinh. Từ ngày có chó bông, Nu em bị Nu chị quăng vào một xó và quên mất. Thay vào đó là chú chó bông được Nu mang theo khắp nơi. Nu mang cả chó bông đi ngủ, đi chơi, đi học, quên hẳn cô búp bê lạnh lẽo nơi góc tủ tối tăm.
bup be biet khoc Búp bê biết khóc
Một hôm Nu nằm mơ thấy cô búp bê nhỏ của mình. Cô bé nhìn Nu rồi bật khóc:

– Chị Nu quên em rồi sao? Chúng ta đã từng chơi với nhau rất thân. Lâu rồi em không được mặc chiếc váy mới nào. Em nhớ chị lắm. Huh u…

Nu thấy búp bê buồn cũng bật khóc theo.

Khi tỉnh giấc, Nu liền lục tìm búp bê ngay. Cô bé mừng rỡ khi thấy Nu em còn trong góc tủ tuy có dính một chút bụi. Nu ôm búp bê vào lòng nói khẽ:

– Tha lỗi cho chị nhé, chúng ta sẽ mãi là bạn nha.

Nu tắm rửa cho búp bê, sửa soạn lại chiếc giường nhỏ. Cô bé giới thiệu Nu em với chó bông. Từ đó Nu chơi với búp bê và chó bông rất vui vẻ, không bỏ quên bạn nào.

Bài học: Giúp bé biết quý trọng đồ vật, đồ chơi cũ mẹ nhé. Những món quà dù mới hay cũ đều gắn với kỷ niệm của riêng mình.

Danh Mục Khác

Liên Quan Khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>